logo

MÀU ÁO XANH NƠI ĐẦU SÓNG

Kính tặng Chi Hội Văn xuôi tỉnh Hưng Yên nhân dip Giao lưu cùng Bộ đội Biên phòng tỉnh

Lần đầu tôi thấy biển cạn

Giữa Diêm Điền mênh mang gió lộng

Những doi cát dài như dải lụa mềm

Nối đất liền đến tận khơi xa.

Lần đầu tôi nghe sóng kể

Chuyện biển cả bằng ngôn ngữ quê hương

Vị mặn mòi thấm vào từng hơi thở

Như tình người lắng đọng giữa yêu thương.

Lần đầu tôi đi ca no giữa biển

Rẽ sóng xé dòng vào rừng ngập mặn xanh rì

Những gốc sú, gốc vẹt cắm sâu vào lòng đất

Lặng lẽ tựa người lính đứng canh bờ.

Lần đầu tôi gặp các anh

Những người quân hàm xanh nơi đầu sóng

Nụ cười hiền tỏa nắng sau màu áo biển

Ánh mắt kiên cường vẫn neo phía chân trời.

                               Các anh bảo:

“Nơi đây còn nhiều thiếu thốn...”

Chúng tôi nhìn nhau, nghẹn lại giữa trùng khơi.

Chính những gian lao, thiếu thốn ấy

Lại làm ngời sáng giá trị của bình yên.

Để phía sau kia... những mái nhà êm ấm

Những cánh đồng rộn rã mùa lúa vàng

Nhân dân được sống những ngày thanh thản

Trẻ thơ yên bình trong tiếng học bài vang.

Giữa hội trường đơn sơ lộng gió

Tiếng Saxophone ngân lên chiều muộn

Âm thanh tựa cánh hải âu chấp chới

Chở tâm tình vượt vạn dặm sóng xa.

Người cầm bút giữ hồn sông núi

Người cầm súng giữ biển trời quê hương

Mỗi người một vị trí, một con đường

Nhưng cùng chung một hướng nhìn Tổ quốc.

Chiều Đồng Châu nắng nghiêng bờ cát trắng

Sóng đã lặng rồi, mà lòng chợt xôn xao

Bởi sau mỗi bước chân mình trên bãi biển

Là bóng dáng âm thầm của người lính biên cương.

Mai trở lại với phố phường quen thuộc

Vẫn mang theo vị mặn biển Đồng Châu

Mang theo tình người nơi đầu sóng gió

Và màu xanh yêu dấu của quân hàm.

Để yêu hơn từng tấc đất quê hương

Trân trọng hơn những điều bình dị nhất

Và thấu hiểu một sự thật thiêng liêng:

Phía sau những ngày bình yên ta có

Là ngực áo người lính đang thức giữa trùng khơi!

Tháng 6/2026

Mạnh Vũ