logo

Chùm thơ khuyến học tháng bẩy

THÁNG BẢY TƯỞNG NHỚ PHỤ THÂN

Tháng Bảy về, lòng người lắng lại trong nghĩa tình tri ân. Giữa những ngày cả nước thành kính hướng về những người đã cống hiến, hy sinh cho quê hương, đất nước, tôi càng da diết nhớ Cha - người thầy đã dành trọn cuộc đời cho sự nghiệp trồng người, âm thầm trao truyền tri thức và những điều tốt đẹp cho bao thế hệ học trò. Người đã đi xa, nhưng bóng dáng thân thương, lời dạy năm nào và một đời thanh bạch vẫn còn hiện hữu trong mái nhà xưa, trong ký ức gia đình và những người từng được Cha dìu dắt. Xin thắp nén tâm hương, thành kính dâng Người bài thơ:

Tháng Bảy tưởng nhớ Phụ thân

Tháng Bảy về, lắng sâu mùa tưởng nhớ,
Cả nước nặng lòng nhớ người đi xa.
Con thắp nén hương, thương Cha da diết,
Nhớ một đời gieo chữ của người Cha.

Cha chẳng đi qua bom đạn chiến trường,
Mà lặng lẽ một đời gieo con chữ.
Trang giáo án qua bao mùa mưa nắng,
Dạy học trò nên nghĩa, đẹp tình xưa.

Con nhớ dáng Cha bên bàn sách cũ,
Mái tóc bạc nghiêng theo tháng năm dài.
Viên phấn trắng, bảng đen, từng trang sách,
Một đời thanh bạch, vầng sáng không phai.

Tháng Bảy này, đất nước mùa tưởng niệm,
Con càng thấm sâu hai tiếng “ơn người”.
Ơn những người hiến tuổi xuân cho nước,
Ơn Cha mình gieo chữ đẹp cho đời.

Cha đi rồi, cây xoài xưa còn đứng,
Bóng vẫn nghiêng như đợi bước Cha về.
Ngôi nhà cũ dường như còn hơi ấm,
Tiếng Cha hiền còn vọng giữa làng quê.

Con thắp nén hương trong mùa tháng Bảy,
Kính người xưa, tưởng nhớ bóng Cha hiền.
Mỗi cuộc đời một cách dâng cho nước,
Một đời Cha để lại đức lưu truyền.

Tháng Bảy về - một mùa thương, mùa nhớ,
Nhắc lòng người trân quý tháng ngày qua.
Con nhớ mãi người thầy gieo con chữ,
Sáng đường con vẫn có bóng hình Cha.

Mạnh Vũ

CHÙM THƠ lẠI TÂY DƯƠNG

Tháng Bảy về, tháng của tri ân và tưởng nhớ. Nhân kỷ niệm 79 năm Ngày Thương binh - Liệt sĩ (27/7/1947 - 27/7/2026), xin trân trọng giới thiệu chùm thơ của tác giả Lại Tây Dương. Những vần thơ là nỗi nhớ đồng đội, là nghĩa tình của những người ở lại và cũng là nén tâm hương tri ân những người đã hy sinh vì Tổ quốc:

TÌM BẠN

Bỗng nao nao khi đứng giữa Cổ thành

Hoàng Hôn cháy tím dòng Thạch Hãn

Yên ả quá - Vùng xưa lửa đạn

Tháng năm dài đằng đẵng thương đau.

Vời vợi nghìn trùng tìm bạn nơi đâu

Bốn phía lặng im, rầu rầu ngọn cỏ

Nén hương trầm sụt sùi mờ tỏ

Nghiêng phía nào ngọn khói cũng chơi vơi.

Những chàng trai, cô gái tuổi đôi mươi

Dâng hiến trọn cuộc đời cho Đất nước

Cái giá chiến tranh hỏi ai tính được

Bao đầu xanh hiu hắt trắng khăn tang.

Vỡ vụn lời ru “Bồng bồng bang bang…”

Lỗi hẹn mối tình đầu rực cháy

Bạn ngã xuống nâng màu xanh thức dậy

Thuyền nhớ neo khơi lòng xôn xao.

Lắng nghe âm thanh gió rì rào

Có phải bạn cõi hư vô bất tử

Khúc bi tráng ru giấc người dưới mộ

Một vòng hoa đẫm lệ cả ba miền.

 

THƠ VIẾT Ở CHÙA

(Kính tặng nhà sư Thích Đàm Thân, trụ trì chùa Đồng Am, xã Kiến Xương)

Thế là cắt tóc đi tu

Từ cô thôn nữ thành sư chùa này

Nhấm quả ngọt thấy vị cay

Vào chùa nghe tiếng “Bạch thầy” mà thương

Tuổi xuân gửi ở chiến trường

Cùng bao mộng ước thuở đương đẹp thì

Đón xe đến, tiễn xe đi

Kể chi đạn nổ, sá gì bom rơi

Cung đường như mạch máu sôi

Chẳng than thở dẫu đầy với nhọc nhằn

Chiến tranh năm tháng lùi dần

Em về sống với âm thầm cố hương

Lại bươn trải giữa đời thường

Lại mòn mỏi những nắng buông chiều tà

Đập dìu đôi lứa người ta

Lặng nhìn theo dấu xe hoa mà buồn

Vọng Phu còn được bồng con

Em mong làm mẹ chẳng tròn đam mê

Người đi sao mãi không về

Để người tựa gốc bồ đề đọc Kinh.

 

CHỊ NGỒI BÊN NẤM MỘ CHỒNG

Chị ngồi bên nấm mồ anh

Rưng rưng hương khói mong manh ráng chiều

Hàng bia dấu hỏi đăm chiêu

Gió run run gió, rừng liêu xiêu rừng

Đầu xanh chít trắng tang chồng

Lưng ngăn dông bão, tay bồng con thơ

Nghẹn ngào dòng lệ cạn khô

Bên anh mà vẫn còn ngờ chiêm bao

Lặng lờ trăng khuyết, dầu hao

Ai đem gió bấc ủ vào cô đơn

Đường dài muôn dặm nước non

Nghìn năm Tô Thị bồng con chưa già

Nhỏ nhoi chị giữa bao la

Chưa quên ngày tiễn anh ra chiến trường

Một vai nặng gánh hậu phương

Một vai gánh cả con đường anh đi

Vừa gần gũi, mãi chia ly

Xạc xào ngọn cỏ thầm thì ru anh

Hồn thiêng nương tựa đất lành

Chị không hóa đá mà thành Vọng Phu.

Tác giả: Lại Tây Dương